343 lượt xem

KỶ YẾU 12A: MỘT QUÃNG THANH XUÂN MANG TÊN: “CẤP III”

Buổi học cuối cùng ta và bạn có nhau

Những đôi mắt thoáng buồn biết nói

Trong đôi mắt có bao điều muốn hỏi

Xa trường rồi bạn có nhớ mình không?

Cấp III, bắt đầu bằng nụ cười từ lần đầu gặp gỡ, kết thúc bằng những giọt nước mắt buồn bã. Cấp III, làm quen nhau bằng câu chào: “Bạn tên gì thế?”, chia xa nhau bằng những cái ôm thật chặt: “Đừng quên nhau nhé!”.

Có người nói với tôi rằng: 3 năm cấp III thực sự rất ngắn, tôi đã không để tâm. Những 3 năm kia mà. Tức 1095 ngày, tức 26280 giờ, tức 1576800 phút, tức còn dài, còn dài… Mãi cho đến những ngày cuối lớp 12, ngoảnh đầu nhìn lại, bản thân đã bước qua ba năm từ lúc nào thế nhỉ? Năm nay hoa phượng nở muộn, nhưng thời gian chẳng vì thế mà chậm lại đôi chút. Nó vẫn chăm chỉ làm việc mà nó phải làm, trôi đi, trôi đi… Vô tình kéo theo cả chúng tôi bước qua ngưỡng cửa của cuộc đời – kết thúc đời học sinh.

Thấp thoáng ngày cuối cùng, cố tình ở lại nhìn bóng dáng cô chủ nhiệm hiền từ, nhân hậu – người mẹ yêu thương chúng con, chỉ bảo chúng con bao điều hay… Ngoảnh nhìn lại lần nữa chỗ ngồi của mình, bàn ghế lẫn bảng đen yên lặng trong nắng. Cánh cửa lớp khép lại, từ mai nơi này chẳng thuộc về chúng tôi nữa. Sân trường rực rỡ trong sắc phượng, từ mai không được vui đùa ở đây nữa. Đảo mắt qua phòng học của người từng thích thầm, từ mai chẳng phải vấn vương vì một bóng áo trắng qua cửa sổ nữa… Tất cả lùi lại phía sau.

Bạn bè, sau này sẽ mỗi người mỗi ngả, đứa hào quang sáng chói, đứa ảm đạm chán chường. Biết bao giờ mới có thể ngồi cùng nhau đầy đủ như hôm nay? Chỉ mong rằng có một lúc nào đó giữa thành phố ồn ào náo nhiệt, giữa cuộc sống vội vàng lo toan, dừng lại ít phút nhớ về nhau. Dẫu 10 năm, 20 năm hay lâu hơn thế nữa, nhìn tấm ảnh chung ngày đó mang tên: MỘT QUÃNG THANH XUÂN vẫn còn nhớ tên từng đứa, nhớ rằng từng đi cùng nhau trên một chặng đường. Để gặp lại vẫn có thể cười vui vẻ, kể cho nhau nghe cuộc sống của bản thân, gác hết mọi bộn bề, ôn lại chuyện cũ. Đó phải chăng là hạnh phúc của đời người?

Cuộc hội ngộ nào rồi cũng phải chia xa, bữa tiệc nào cũng có hồi kết thúc. Người ta chẳng thể mãi sống trong hoài niệm, cũng chẳng thể tiếc nuối mãi những thứ đã qua. Tạm biệt những năm tháng tươi đẹp nhất của thanh xuân, mang theo những cuồng nhiệt của tuổi trẻ, mang theo những bài giảng của thầy cô, tôi theo đuổi ước mơ của mình. Dẫu còn bao nhiêu tiếc nuối, dẫu còn nhiều điều chưa làm được, nhưng đành cất giữ tất cả trong trái tim, để chúng trở thành ký ức tuyệt vời nhất cuộc đời.

Tạm biệt các bạn, tạm biệt cô thầy. Tập thể lớp 12A xin gửi lời ngàn lời chúc tốt đẹp đến cô thầy, mong người luôn khỏe mạnh giữ vững nhiệt huyết truyền lửa. Chúc các bạn luôn thành công theo đuổi những ước mơ!

Cô giáo chủ nhiệm: Lê Thị Xuân cùng tập thể lớp 12 A

Sẽ nhớ lắm những bài giảng của cô

Vẫn vang vọng khi ra ngoài cửa lớp

Sẽ nhớ lắm những giây phút bên nhau

Bên cô, bên các bạn và tung tăng bên tà áo thướt tha

Nhớ những tháng ngày gắn bó…

 

Trên những hành trình dài

Cùng nhau thắp sáng những ước mơ…!

Ban truyền thông

Tuyển sinh trường THPT Đào Duy Từ năm học 2023-2024